НИКОЛАЙ РУБЦОВ - Nikolai Rubtsov

                 НИКОЛАЙ РУБЦОВ 

                  Перевел с оригинала: Та Фыонг, 

                  Ханойский Государственный университет.


ТЫ С КОРАБЛЕМ ПРОЩАЛАСЬ...

С улыбкой на лице и со слезами
Осталась ты на пристани морской,
И снова шторм играет парусами
 И всей моей любовью и тоской!

Я уношусь куда-то в мирозданье,
Я зарываюсь в бурю, как баклан, —
За вечный стон, за вечное рыданье
Я полюбил жестокий океан.

Я полюбил чужой полярный город
И вновь к нему из странствия вернусь
За то, что он испытывает холод,
За то, что он испытывает грусть.

За то, что он наполнен голосами,
За то, что там к печали и добру
С улыбкой на лице и со слезами
Ты с кораблем прощалась на ветру...


1962

* * *

По утрам умываясь росой,
Как цвели они! Как красовались!
Но упали они под косой,
 И спросил я - а как назывались?

И мерещилось многие дни
Это-то тайное в этой развязке:
Слишком странно и нежно они
Назывались - "анютины глазки".

* * *


Я ТЕБЯ ЦЕЛОВАЛ

Я тебя целовал сквозь слезы.
Только ты не видела слез,
Потому, что сырой и темной
Была осенняя ночь.

По земле проносились листья,
А по морю — за штормом шторм,
Эти листья тебе остались,
Эти штормы достались мне.

Широко, отрешенно, грозно
Бились волны со всех сторон,
Но порой затихало море
И светилась заря во мгле.

Я подумал, что часто к морю
Ты приходишь и ждешь меня,
И от этой счастливой мысли
Будто солнце в душе зажглось!

Пусть тебе штормовые стоны
Выражают мою печаль,
А надежду мою и верность
Выражает заря во мгле...

* * * 

По холодной осенней реке
Пароход последний плывет,—
Скоро, скоро в глухом городке
Зазимует районный флот.

Я уйду по знакомой тропе
Над родной ледоносной рекой
И в заснеженной русской избе
Зазимую с веселой вдовой.

Зазимую без всяких забот,
Как зимует у пристани флот...

1969



ПЛЫТЬ, ПЛЫТЬ, ПЛЫТЬ… 

В жарком тумане дня 
Сонный встряхнем фиорд
-
Эй, капитан! Меня 
Первым прими на борт

Плыть, плыть, плыть 
Мимо могильных плит
Мимо церковных рам
Мимо семейных драм… 

Скучные мыслипрочь
Думать и думатьлень
Звезды на небеночь
Солнце на небедень

Плыть, плыть, плыть 
Мимо родной ветлы
Мимо зовущих нас 
Милых сиротских глаз… 

Если умрупо мне 
Не разжигай огня
Весть передай родне 
И посети меня

Где я зарыт, спроси 
Жителей дальних мест
Каждому на Руси 
Памятникдобрый крест

Плыть, плыть, плыть…

* * *


По мокрым скверам
          проходит осень,
Лицо нахмуря!
На громких скрипках
         дремучих сосен
Играет буря!
В обнимку с ветром
         иду по скверу
В потемках ночи.
Ищу под крышей
         свою пещеру -
В ней тихо очень.
Горит пустынный
       электропламень,
На прежнем месте,
Как драгоценный какой-то камень,
Сверкает перстень,-
И мысль, летая,
       кого-то ищет
По белу свету...
Кто там стучится
      в мое жилище?
Покоя нету!
Ах, эта злая старуха осень,
Лицо нахмуря,
Ко мне стучится
      и в хвое сосен
Не молкнет буря!
Куда от бури,
      от непогоды
Себя я спрячу?
Я вспоминаю былые годы,
И я плачу...

1964


ПТИЦЫ РАЗНОГО ПОЛЁТА

 

- Мы будем
               
свободны,
                           
как птицы, -
ты шепчешь
               
и смотришь с тоской,
как тянутся птиц вереницы
над морем,
               
над бурей морской...

И стало мне жаль отчего-то,
что сам я люблю
                       
и любим...
Ты птица иного полёта...
Куда ж мы
              
с тобой
                        
полетим?!


Ленинград, март 1962


































                 NIKOLAI RUBTSOV


                     Tạ Phương, Đại học Quốc gia Hà Nội,
                      dịch từ nguyên bản tiếng Nga


EM TIỄN BIỆT CON TÀU…

Với nụ cười nhòa trong lệ ướt
Em ở lại bến tàu bên biển biếc xanh,
Và bão lại giỡn cánh buồm sũng nước
Cùng nỗi buồn và tình yêu của anh!

Anh đang lao vào chốn mông lung,
Vùi trong bão như cánh chim rệu rã, -
Vì tiếng rên, tiếng nức nở khôn cùng
Anh đã yêu đại dương nghiệt ngã.

Yêu thành phố miền cực này xa lạ
Sau mỗi cuộc phiêu du anh lại quay về
Vì nơi đó đang chìm trong buốt giá,
Vì nơi đó - ngập nỗi buồn tái tê.

Vì nơi đó chan hòa giọng nói,
Dẫu buồn đau vẫn rất nhân từ,
Với nụ cười nhòa trong lệ ướt
Em tiễn con tàu trong gió vi vu…

1962

* * *

Cứ mỗi sớm dầm trong sương móc,
Hoa nở kìa! Ôi đẹp làm sao!
Nhưng rồi hoa bị phạt bằng lưỡi hái,
Tôi cứ băn khoăn – tên hoa gọi thế nào?

Rồi ngày tháng trôi qua, như thể
Điều bí huyền dần được hé ra:
Thật kỳ lạ và vô cùng êm dịu,
Hoa có tên “Ánh mắt của An-na”

* * *


ANH ĐÃ HÔN EM

Anh đã hôn em qua dòng lệ nhỏ.
Chỉ có điều em không thấy lệ đâu,
Bởi vì trong cái đêm mùa thu ấy
Trời tối đen, hơi ẩm ướt u sầu.

Trên mặt đất thảm lá vàng bay rối,
Còn biển khơi – bão tố tung hoành,
Thảm lá vàng cùng em ở lại,
Còn bão thì giội xuống đầu anh.

Sóng ào ạt trào dâng từ mọi hướng
Biển mênh mông, đe dọa, dửng dưng,
Nhưng khi biển đã bình yên trở lại
Trong mù sương bỗng rạng rỡ hừng đông.

Anh vẫn nghĩ, em thường ra biển
Mắt hướng về xa thẳm ngóng chờ anh,
Và hồn anh chứa chan hạnh phúc
Ngỡ mặt trời tỏa sáng long lanh!

Hãy cứ để tiếng thét gầm của bão
Nhắc nỗi buồn anh, thao thiết khôn cùng,
Còn bình minh trong màn sương hư ảo
Sẽ kể về niềm hy vọng, thủy chung...

* * *

Trên dòng sông thu giá lạnh
Nhẹ lướt con tàu cuối cùng, -
Sắp tới, trong thành phố vắng
Hạm đội tôi sẽ trú đông

Tôi bước trên con đường quen
Bên sông - băng trôi mải miết
Và trong căn nhà ngập tuyết
Sẽ cùng góa phụ trú đông.

Trú đông, chẳng chút bận lòng,
Như hạm đội bên bến vắng…

1969


HÃY BƠI, NÀO TA BƠI…

Trong làn sương ngột ngạt một ngày
Vịnh biển mơ màng xao động!
- Thuyền trưởng ơi! Xin người hãy nhận
Tôi lên tàu, làm thủy thủ đầu tiên!

Nào ta bơi, bơi xa vạn nẻo
Qua những hàng mộ chí bên bờ,
Qua bao nhiêu ngọn tháp nhà thờ,
Những bi kịch gia đình vụn vặt…

Rũ sạch đi - những suy tư buồn bực!
Nghĩ ngợi miên man – chỉ tổ chây lười!
Sao lấp lánh trên trời – đêm đến!
Mặt trời lên – một ngày mới đến rồi!

Nào ta bơi, bơi xa vạn nẻo
Qua hàng cây liễu rủ thân thương,
Những cặp mắt trẻ mồ côi da diết
Cầu gọi ta trên những nẻo đường…

Nếu tôi chết một ngày nào đó,
Thì bạn ơi, đừng đốt lửa  làm chi!
Hãy báo tin cho người thân là đủ
Và khi qua nhớ thăm tôi, bạn nghe!

Hãy cứ hỏi cư dân miền xa lắc
Sẽ biết nơi đâu nấm đất tôi nằm.
Cho mỗi người trên đất Nga thân thiết
 Một tượng đài – cây thánh giá bình an.

Nào ta bơi, bơi xa vạn nẻo…

* * *


Gương mặt tối sầm
mùa thu dạo bước
qua vườn sũng nước!
Cây vĩ cầm vang
hàng thông mơ màng
nhạc công - bão tố!
Trong vòng tay gió
trong bóng đêm buông
ta dạo trong vườn.
Ta tìm góc vắng -
tìm chốn tĩnh lặng
dưới mái nhà xinh.
Ánh điện lung linh
cô liêu, mờ tỏ,
nơi từng có thuở
mặt ngọc spinen
trên nhẫn ánh lên, -
Bay lên ý nghĩ
kiếm tìm ai nhỉ
trên khắp thế gian...
Kìa, ai đó đang
gõ cửa tôi đó
làm bình yên vỡ?
Ôi, thu muộn mằn
mụ già dữ dằn,
thì ra mụ gõ
trên tán thông đó
bão có yên nào!
Ta biết trốn đâu
trước cơn giông tố
khi mây vần vũ?
Ta nhớ tháng năm
Đã qua, khóc thầm...

1964


NHỮNG CÁNH CHIM BAY KHÁC LỐI

- Rồi chúng mình
                  sẽ tự do
                             như chim, -
em thầm thì,
                     ảo não,
nhìn đàn chim giăng hàng,
trên biển cả,
                  trên đại dương giông bão...

Có điều gì anh bỗng thầm tiếc nuối,
vì đang yêu
                  và được yêu đây…
Nhưng em là cánh chim bay khác lối…
Sẽ về đâu
                  khi chúng mình
                                cùng bay?!

Leningrad 3-1962



















Comments